Xót xa cuộc đời của hai đứa trẻ mồ côi: Chẳng mong chờ Tết đoàn viên khi vắng bóng mẹ cha

Xót xa cuộc đời của hai đứa trẻ mồ côi: Chẳng mong chờ Tết đoàn viên khi vắng bóng mẹ cha

Còn gì xót xa hơn khi Tết đã đến cận kề rồi mà trong nhà không có bánh chưng, chẳng có nhánh mai nào các mẹ ạ. Không biết rằng cuộc đời của hai đứa trẻ rồi sẽ ra sao.

Đó là câu chuyện về hai cậu bé mồ côi cha mẹ sống ở huyện Nho Quan, tỉnh Ninh Bình. Hàng xóm xung quanh mỗi khi nghe tới 2 anh em Đinh Xuân Hưng (2006) và Đinh Văn Hiệp (2010) là không khỏi thương cảm.

Tưởng chừng như cuộc đời bình yên cứ thế trôi qua với gia đình 4 người đầy khốn khó nhưng không ngờ sau 1 trận tai biến, mẹ của em Hưng đã rời xa 3 cha con khi mà em chỉ mới tròn 12 tuổi. Còn lại 3 bố con trong căn nhà tuềnh toàng, vắng hơi người mẹ, mọi thứ càng trở nên trống trải. Nỗi đau cứ thấm dần, thấm dần trong tâm hồn hai đứa trẻ.

Tháng ngày vắng bóng phụ nữ trong gia đình nên mọi trách nhiệm đều dồn lên vai của bố Hưng, phận gà trống nuôi con còn gì khổ cực hơn. Sợ bố mệt mỏi nên 2 anh em Hưng cố gắng không buồn, không khóc. Chúng tự động viên nhau vươn lên nghịch cảnh. Sau khi đi học về là tự dọn dẹp, nấu cơm chờ bố đi làm về.

Bố Hưng nén mọi nỗi buồn, tìm đủ mọi nghề, ai thuê gì làm nấy kiếm tiền nuôi con nhỏ. Được bạn bè giới thiệu, sau đợt chữa bệnh kéo dài cả tháng trời trong bệnh viện, người bố lầm lũi quyết định để 2 con ở nhà rồi đi theo công trình xây dựng tận Hòa Bình với mong muốn có đồng ra đồng vào nuôi con.

Từ hôm bố đi, hai anh em Hưng ngày nào cũng ngóng bố. Cả ngày đi học, tối về, hai đứa trẻ lại sang nhà bác Hiên (chị gái của bố) ăn cơm bác nấu. Nhà bác chỉ cách một hàng rào được trồng bằng cây rau ngót, vốn trước là vườn của ông bà nội Hưng chia cho bác và gia đình Hưng.

rn6dtvkVi2STomsSb3Y9VkI2xbpLRB_YFuAeoS7RLlDElWdsT2dsK25qM7IPa6NJWwIjtBhHdh_MswrqMimA_HTQ6eo1NA

Hai đứa trẻ bơ vơ vì mất cha mẹ trong cùng 1 năm

Nhưng rồi, một ngày, người ta gọi về nói rằng, người ta không gọi bố dậy được nữa, bố đã đi rồi. Cha và mẹ mất trong vòng chưa đầy 1 năm khiến cho tương lai của hai đứa trẻ như đổ sập trước mắt, không biết nương tựa vào ai.

Tết năm đó, là một cái tết đau buồn nhất với 2 đứa trẻ. Trong ngôi nhà trơ trọi kê chỉ có một cái giường đôi, một cái giường đơn và một cái tủ cũ, Hưng đi ra đi vào, quét quét, lau lau. Chẳng có hoa, chẳng bánh chưng hay quần áo mới như những đứa trẻ khác, chỉ có di ảnh của bố mẹ.

Gần 2 năm không có bố mẹ bên cạnh. Anh em Hưng vẫn ngày ngày đạp xe đi học, lầm lũi bảo ban nhau. Hết giờ học, Hưng về phụ bác Hiên trồng đỗ, làm việc đồng áng, chăn bò…

Cuộc sống bây giờ của anh em Hưng chỉ dựa vào người bác 1 thân nuôi 3 đứa con nhỏ cùng với bà mẹ già yếu. Chỉ mong những ngày tháng phía trước có đủ cơm để ăn quần áo ấm để mặc chứ chẳng ước mong gì cao sơn mỹ vị.

Những cụm rau ngót phía sau nhà là món canh quen thuộc trong bữa ăn của 2 anh em Hưng

Một cái Tết nữa lại sắp đến, Hưng chẳng dám ước gì. Hưng không còn háo hức chờ Tết như ngày nào nữa bởi cả hai đứa trẻ đều tự hiểu được rằng, sẽ chẳng có ai mua áo mới, bánh mứt kẹo hay làm bánh chưng… trong niềm háo hức đó nữa.

Chẳng biết tương lai của hai đứa trẻ sẽ ra sao khi không còn chỗ để dựa vào.
——-
Nguồn hình ảnh và bài viết: Công lý