28 Tết, mẹ chồng đã gọi điện cho dâu nhắc khéo: Là dâu mới, nhớ mừng tuổi các cháu ‘nặng tay’ nhé

28 Tết, mẹ chồng đã gọi điện cho dâu nhắc khéo: Là dâu mới, nhớ mừng tuổi các cháu ‘nặng tay’ nhé

Tôi chưa tiếp xúc với mẹ chồng nhiều vì đám cưới xong là vợ chồng lại rồng rắn kéo nhau lên thành phố làm việc. Thỉnh thoảng tôi gọi điện hỏi thăm thì lần nào bà cũng nhắc đến tiền nong khiến tôi mệt mỏi và không có thiện cảm mấy.

Tuy nhiên, chồng tôi bảo mẹ chẳng có lòng dạ nào, chỉ nói vậy thôi chứ không để tâm chuyện gì hay thù ai bao giờ.

Năm nay là năm đầu tiên tôi ăn Tết ở nhà chồng, nhưng sao thấy nặng nề và không mấy hào hứng. Trước Tết cả tháng mà mẹ chồng đã gọi điện giục tôi mua cái này, sắm cái kia chỉ vì năm nay có dâu mới, nhà cửa phải trang hoàng hơn.
PlayUnmuteProgress: 0%Remaining Time-0:00Fullscreen
Cuối tuần trước, tôi bảo chồng đi siêu thị 1 buổi chiều để mua đồ mang về quê. Bánh kẹo, bia rượu tôi cũng mua hết ở trên này, mặc dù chồng bảo những thứ đó ở quê cũng có nhưng tôi muốn mua trọn gói rồi thuê xe mang về một lần. Nói chung là không thiếu thứ gì, đi đứt của tôi 10 củ rồi.

Mấy ngày cuối năm, ngày nào mẹ chồng cũng gọi điện bảo tôi: “Cái máy lọc nước cũ quá rồi, có thể thay mới được không con?”. Rồi thì: “Nếu có điều kiện thì mua luôn cái tivi to hơn để bố mày xem cho đỡ hại mắt, tối nào ông cũng phải đeo kính xem thời sự mà mẹ thương quá”…

Tôi nghĩ bụng: “Ơ kìa, người già đeo kính là chuyện bình thường, sao mẹ phải quan trọng hóa nhỉ?” nhưng chẳng dám nói, chỉ “vâng dạ” qua loa rồi rút hết lương thưởng, thậm chí còn vay mượn thêm để mua sắm Tết cho mẹ chồng hài lòng.

Tối qua vợ chồng tôi đang nằm xem phim thì mẹ gọi lên, tôi dự cảm chẳng lành thế mà đúng thật. Bà hỏi:

“Làm đến ngày nào được nghỉ thế con?”.

“Con làm hết ngày 28 mẹ ạ!”.

“Muộn quá nhỉ, thế đã chuẩn bị tiền mừng tuổi chưa? Năm nay dâu mới phải lì xì cho các cháu tươm tất vào nha, đừng có để mang tiếng con ạ”.

“Tươm tất? Như thế nào là tươm tất hả mẹ”.

“Ừ thì con là người thành phố, lại làm công ty nước ngoài thì phải hơn những người ở quê chứ. Chắc mỗi cháu 200k là ổn rồi”.

Tôi suýt sặc trước câu nói của mẹ chồng. Bà quả là người hào sảng, chi tiền không tiếc tay. Nhìn chồng lắc đầu ngao ngán, mẹ chồng còn hỏi với trong điện thoại:

“Con nhớ bảo thằng Nam lên danh sách ông bà, con cháu cho đầy đủ, chứ không bỏ sót đứa nào là không được đâu. Mẹ tính sơ sơ bên nội cũng chỉ hết tầm 8 triệu thôi con”.

Tôi cứng lưỡi không nói được lời nào. Chồng giật lấy điện thoại gằn lên: “Mẹ thôi đi, muốn mừng tuổi ai cho đẹp mặt thì mẹ tự móc tiền túi ra. Mẹ không định để vợ chồng con ăn Tết à mà moi đến những đồng cuối cùng thế.

Dâu mới hay dâu cũ thì cũng là người, cũng phải vất vả đi làm chứ tiền nó đâu có tự nhiên rơi trúng đầu. Thế mẹ nhé, Tết nhất đến nơi rồi, mẹ đừng mang tiền ra làm bọn con mệt mỏi nữa”.

Không cho mẹ đáp lại, chồng tôi tắt máy. Nếu đúng là phải như mẹ chồng nói thì vợ chồng tôi hết tiền tiêu Tết là có thật.

Chồng tôi bảo: “Để có cái Tết yên lành, năm này mình về ngoại em ạ!”.

Tôi nghe mà dở khóc dở cười, không biết làm sao cho phải đạo.

LEcK1F0r4d211inp0sFcnbnAvFAroU2kv2jRLFEaRxK7Y4IbvDLWdCh7Q6r3G_L1WKYkBVpq8wmJYJyQ5RwsTASSDb5CCA